Bỏ ngang Đại học dù thi đỗ với số điểm cao, sau mấy năm lăn lộn với việc kinh doanh các sản phẩm và dịch vụ làm đẹp, chàng trai Hà thành – Bùi Như Vũ đã có một công việc đem lại thu nhập lên tới nửa tỷ đồng mỗi tháng.

Chàng trai “bỏ ngang Đại học kiếm nửa tỷ mỗi tháng” viết tâm thư gây sốt
ảnh minh họa

Trên trang cá nhân của một Facebooker có tên Như Vũ vừa xuất hiện một bài viết có nội dung về quan điểm kiếm tiền và bằng cấp với những lập luận thẳng thắn và sâu sắc của tác giả. Đứng ở vị trí của một người ít nhiều đã trải qua không ít gian nan vất vả của việc kiếm tiền khi bản thân không có bằng Đại học, Vũ đã chỉ ra những điểm tích cực lẫn tiêu cực trong suy nghĩ của các bạn trẻ về việc tìm một con đường thành công, trong khi bản thân lại được bao bọc quá kỹ bởi gia đình.

Một trong những điểm thu hút nhất trong bức tâm thư là tâm sự chân thành về con đường khởi nghiệp không trải hoa hồng của chàng thanh niên trẻ, khi buộc phải tự xoay sở trên thương trường khi bản thân không tiền, không bằng cấp, không có chỗ dựa kinh tế… Tất cả chỉ nhờ chăm chỉ, và tận tâm khi bắt tay vào việc, đến nay chàng trai đã có thể tự tin chia sẻ về công việc kinh doanh ổn định mình đang theo đuổi với số lãi “khủng”: 500 triệu đồng/tháng.

Nội dung bài viết của Như Vũ:

Bỏ ngang Đại học mà đút túi nửa tỷ một tháng cũng không dễ đâu.

Mình không phủ nhận học thức, phủ nhận kiến thức, vì đến giờ này mình vẫn mong muốn học, vẫn đang học. Học những thứ mà chẳng trường Đại Học nào cung cấp nổi ngoài trường Đời.

Những ngày này, mình rất mệt vì mấy đứa em liên tục khóc, khóc và khóc như phim “Cô dâu 8 tuổi” chỉ vì: lo lắng điểm thi đợt vừa qua không tốt!

An ủi, chia sẻ mãi, chúng nó vẫn khóc cả nghìn tập. Ức chế!

Đã vậy, lại còn bố mẹ chúng kêu ca than vãn con cái “chỉ ăn với học mà không nên hồn” Thần linh ơi! Anh điên cái đầu mất thôi. Nhục cái, lại lôi mình ra làm “tấm gương lớn” mới oách. Mà mình gương nỗi gì? Bỏ ngang Đại Học đi kinh doanh, thèm học Đại Học bỏ xừ mà không có tiền nên mới bỏ ngang mà. (tiếp tục kêu “Thần linh ơi!” phát nữa)

Mình nhớ, nhiều năm trước chỉ vì làm vừa lòng bố mẹ, mình thi vào ĐH Xây Dựng, điểm số khá cao lúc ấy, rồi mình cũng bỏ sau gần 1 năm học. Mình thấy nản với các môn học khô khan và không “xay” ra tiền ngay lập tức. Mình, khi ấy, không một đồng xu trong túi. Bố mẹ thuộc công nhân viên chức, chỉ đủ ăn. Mình đã theo chân các anh, chị học nghề kinh doanh mỹ phẩm. Bởi khi ấy, mặt hàng mỹ phẩm đang khá là hot, nhất là hàng xách tay của nước ngoài.

Từ một đứa vét mông cả ngày không có 1 xu, mình làm tiết kiệm được vài tỉ. Làm thương mại sản phẩm spa, mở spa, mất trắng cả vài tỉ ấy, mình vẫn cười. Quan trọng là mình đã kiếm tiền, dùng tiền và đánh mất tiền, và có thêm bài học.

Nhiều người trẻ kinh doanh đánh mất tiền nhiều, nhưng họ có bài học để cho những lần kinh doanh tiếp theo. Nhiều người trẻ không dám mất thứ gì, chỉ cứ ngồi chẹp miệng chửi đổng sau bàn phím, hoặc ngồi chém gió bão sau bàn phím, hoặc tiếc nuối vì không có gan làm. Tuổi trẻ, hơn thua mình có gan, mình chịu khó vận động, không ỉ lại thôi.

Mấy đứa em mình luôn ước ao kiếm được nửa tỉ mỗi tháng đút túi như mình, hay nhìn vào mấy cái spa của mình để tặc lưỡi “I like”, thế nhưng lại tặc lưỡi: Em không giỏi như anh. Mình lại nghĩ khác: Chúng mày giỏi gấp tỉ lần anh.

Vì rõ ràng, bảng điểm học cấp 3 chúng khá hơn mình, nghĩa là chúng thích nghi với nền giáo dục này tốt hơn mình. Tiếng Anh, Pháp, Nhật chúng tốt hơn, khi mà mình vẫn đang phải cặm cụi học gần như từ đầu. Chúng ăn mặc, chơi, có gout tốt hơn mình, bắt kịp xu hướng hơn mình, mình vẫn lẹt đẹt xa nền thời trang cả 5, 7 năm, chiến tích gái gú bậc thầy của mình nữa.

Bố khỉ! Chúng thích nghi tốt hơn hẳn. Vậy vì sao chúng vẫn không là mình?